Càn khôn nhất chí trường nhân sinh thị bi kịch

CÀN KHÔN NHẤT CHÍ TRƯỜNG NHÂN SINH THỊ BI KỊCH

Trời đất bao la bị thu hẹp coi như một sản phẩm của diễn đàn trò chơi hỉ nộ ái ố. Kiếp nhân sinh hẳn là một bản tuồng, vui ít buồn nhiều. Kịch sĩ, tùy theo nghệ thuật và vai trò thủ diễn chỉ còn hứng chịu tất cả những lời bình phẩm khen chê người đời yêu hay ghét. Mấy ai thấu đáo được tình hình tư cách diễn viên mà xét đến nghệ thuật phải đóng trò: trung, nịnh. Sự thật oan hay ưng, đáng hay không chính đáng, định mệnh đã dự thảo sắp xếp do quyết định của tay thầy tuồng đạo diễn: Tạo Hóa.

Biết bao nhân thế cổ kim, đã thấm thía tủi hờn, trước cảnh éo le cuộc sống, không phân trần minh chứng nổi sự việc. Thành tích khi đã bị hiểu lầm vì một uẩn khúc nào đó, một khi được trình bày chính xác, tất sẽ hài., lòng. Lịch sử phải trung thực, ghi rõ trắng đen.

Công việc soi tỏ được nỗi niềm, phần lớn trông cậy vào những bậc có thực tài thấu hiểu lẽ huyền vi vũ trụ.

Những dị nhân như thế không phải là nhiều dễ kiếm. Hàng trăm năm ngày tháng mới xuất hiện được một Gia Cát Lượng ở Hậu Hán Trung Hoa, một Nguyễn Bỉnh Khiêm của Hậu Lê Việt Nam chỉ đường ngay, vạch lối thẳng đường cho người đồng thời và soi tỏ nỗi uất hận của những vai trò có liên hệ mật thiết đến cuộc sống chung.

Càn khôn nhất chí trường nhân sinh thị bi kịch

Càn khôn nhất chí trường nhân sinh thị bi kịch

Nhưng đã là người, sự khắt khe không chừa ai. Người trước cô’ sức mình quyết ý phá định mệnh mà rồi công 6 lần xuất phát Kỳ Sơn cũng chẳng nên cơm cháo gì. Hồn cũng đành lìa khỏi xác trên đàn phương tinh, không hy vọng cầu cho tuổi thọ thêm một giáp. Người sau chịu bó giờ, tự biết đời sống đã lỗi thời, đành lang thang đây đó, tìm cái vui tai với tiếng chim hót ríu rít nơi cây cao bóng mát, hoặc mượn thú vui ngâm thơ bình phú làm khoái chí dưới mái Bạch Vân Am.

Sự thật những cao nhân siêu thắng đó đã giúp ích rất nhiều cho hậu lai biết đâu vàng thau, mắt cá hạt châu bằng những lời bóng bẩy sấm ký tiên liệu xa vời.

Tử Vi từ ngàn xưa để lại, bị cỏ lau bao phủ mất vị trí, lại thêm cây dại mọc chĩa cành ngang làm mắc lỗi. Người học chỉ lượn quanh, ngại mất công một phần, không dám xông pha rừng rậm để kiếm đâu là’ kho tàng quí giá, phần bị bạn mang thể làm lạc hướng. Đã hoang mang trước tinh thần thực học, lại không thấy gì xác đáng bồi thêm dư luận chê bai, đành bỏ ngang quay bước. Tiến thối lưỡng nan, không I kết quả gì khả quan, dầu mất nhiều ngày tháng rèn luyện chỉ được một vài kinh nghiệm chắp nối đơn sơ. Phải chăng lữ khách ra khơi thiếu la bàn định hướng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *